@

Có thể nơi chân trời xa xôi ấy – Phút trải lòng ta tìm đến với nhau

Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013

Hò hẹn



Biết  em đừng vờ hờ hững với anh
Thì  anh chắc  xốn xang thêm tí nữa
Góc quán mùa hè  trong cơn mưa bất chợt
Ta ngượng ngùng , mắt bối rối nhìn nhau

Giá cơn mưa cũng  đừng vội  tan mau
Níu kéo chân ai dùng dằng thêm chút nữa
Bao yêu  thương của bao ngày  xa  nhớ
Ta  mang đi lại gói gém  mang về 

Thứ Hai, 15 tháng 7, 2013

Mưa vẫn mưa bay

   

Mới sáng thứ hai đầu tuần,trời âm âm ,u u ,xám xám, xịt xịt ,lộp độp rồi ào ào ,thế là cái  cố gắng cổ vũ tinh thần phấn khích cho ngày đầu tuần bị cơn mưa ụp xuống , rũ ra ,ướt nhẹm ,cho dù cố gắng  hít 1 hơi thở thật sâu để đón chào ngày mới và lên dây cót cho ngày  làm việc nghiêm sờ túc chỉ kịp chạy roẹt qua như tia chớp rồi tắt lịm trong bầu trời u ám  :ở nhà thôi,ở nhà cho lành ...cái tôi lười nhác , ngại ngần  nó chiến thắng hoành tá tràng bản thân như thế đó
 Ở nhà : đồng nghĩa với việc con kiến leo cành đa ,hết đi ra rồi lại đi vào ,đồng nghĩa với việc lại đeo hàm osin nhưng mà hôm nay thì osin cũng thất nghiệp vì chẳng có ai quấy quả,vớ cuốn truyện mua từ đầu tháng để  nâng cấp cho cái đầu 1 tí thế là êm êm buổi sáng ,buổi chiều lướt face cho bớt tự kỷ tí ,nghe bà kon chào nhau ,chúc nhau 1 ngày mới ,tuần mới tốt lành lại thấy vui vui lạ ,lại hăm hở ,lại muốn viết ,mà viết cái gì đây,đầu óc rỗng tuếch ,rỗng toác ,nhỡ viết ra những ỹ nghĩ  kì cục chẳng dưng cho các bạn sang nhà mình đọc xong  bỗng xây xẩm rồi lăn quay ra à,mà mình sợ  mọi người khiếu kiện lắm á
“Bây giờ thì phải viết sao
Bây giờ thì phải viết sao bây giờ
Làm sao để viết bây giờ
Làm sao ta viết bây giờ viết  sao….”
Copy lại cái “Tình cũ không rủ tự đến ” thủa còn viết ở  yahoo cho nó mấu,gợi gợi lại tí tình cảm cho nó sung,xin mai trời đừng sụt sùi  mưa nữa nhá, nhá.


TÌNH CŨ

Nàng nguyền rủa cho cái  phút  nổi cơn loãng mạn của mình .tại sao hôm nay trời trong thế ,xanh thế ,mát thế để nàng cứ  thả hồn ra khỏi văn phòng và   bứt rứt không yên ,để nàng không kìm chế được đôi chân của mình lao ra khỏi văn phòng  trước những con mắt ngơ ngác của những đồng nghiệp  đang cần mẫn lạch cạch gõ máy tính .

Thứ Hai, 8 tháng 7, 2013

Tháng 7 miền Trung






Ai  đi đâu sớm thế ai
Mặt trời chưa ló , trăng  đêm chưa tàn
Ai  đi đón ánh nắng vàng
Đợi bình minh rạng  ngỡ ngàng biển xanh
Biển trời có lúc vắng tanh
Để con sóng chạy lanh chanh quanh bờ...

Thứ Năm, 27 tháng 6, 2013

Một Sài Gòn trong tôi

Cô thích cái thành phố này cách đây hơn 20 năm,thích  ngay lần đầu khi được nhìn thành phố  từ cửa sổ máy bay ,thích vì cái gì ,cô cũng không lý giải được,có lẽ là cái cảm xúc khi thấy mọi thứ thật mới mẻ của người trẻ tuổi chăng..?
   Sài Gòn ,cứ như là điểm  hẹn yêu thích, tự dưng cho cô cái cảm giác gắn bó,  con người ở đây cởi mở và phóng khoáng như  những công viên không hàng  rào. Sài Gòn tin , yêu,bao dung  những người trẻ và bây giờ làm cho những người cận già như cô cũng có phút giây tươi tắn đến lạ
    Cô tự nhận mình là người hòa đồng mặc dù  thích cuộc sống nội tâm. Với sở thích được đi  và trải nghiệm khắp nơi ,cứ mỗi lần đến Sài Gòn là một cảm xúc cũng bất chợt như những ngày nắng  chợt mưa ,những ngày rộn rã và những ngày chìm lắng…...

Thứ Bảy, 22 tháng 6, 2013

Đất trời phương nam - tiếp phần 2

Viết  cho  một người
Cứ hỏi rằng :sao em lại lặng im
Và tháng sáu sắp trôi qua rồi đấy
Sài Gòn ơi ! cơn mưa chiều ào ạt
Sao chẳng xóa  nổi suy nghĩ của chính mình  

Đừng thương  em nhiều thế  nhé anh
Khi  trong em  còn ngổn ngang đổ vỡ
Mà với em thương thì chưa đủ
Nên hóa đá lòng  cho ngủ trong nhau  

Đừng bắt em nói gì nữa nghe anh
Khoảng trời mong manh  không có anh trong đó
Một màu trời bình yên để câm lặng
Buộc  em bỏ  rơi  và  tự giấu lòng mình

Em cố  ý hay  vô tình cũng giống  vậy cả thôi
Cái kết thúc muôn lần là như thế
Mà cuộc đời này chắc  em cũng chẳng thể …
Dễ thôi mà …..những lúc….. phải …….lỡ tay

Thứ Ba, 18 tháng 6, 2013

Đất trời phương nam -phần 2- miền Đông Nam Bộ

     Về với miền Đông ,mảnh đất gian lao mà anh dũng ,điểm đầu tiên nó đến là đất thép Củ Chi,điều này nói  không ngoa  khi đã được đặt chân tới  đây ,mảnh đất của lịch sử , của những năm tháng cần lao, hào hùng  và những người con kiên trung sống dưới lòng địa đạo làm bọn Mỹ xâm lược phải thốt lên “ Chẳng thấy Việt cộng ở đâu nhưng nơi đâu cũng thấy Việt cộng.”

Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2013

Đất trời phương nam -hết phần 1

Bến Tre :
Đến với Bến Tre ,đến với ai đứng như bóng dừa ,quê hương của  phong trào Đồng  Khởi  thắng lợi  đã đưa đến việc thành lập Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam tháng 12 năm 1960.
   Bến Tre nhưng  bạn sẽ thật khó để kiếm tìm một  bóng tre mà chỉ thấy bóng dừa ,bạt ngàn là dừa ,dừa cạn ,dừa nước ,dừa lửa ,cơm dừa ,kẹo dừa, đồ dung sinh hoạt bằng dừa …….đại khái là cái gì cũng liên quan tới dừa ,cõ lẽ vì vậy mà mảnh  đất này đã  sản sinh ra ông đạo Dừa  Nguyễn Thành Nam  nổi tiếng  chỉ sống bằng cơm dừa với những đạo luật kì dị  .
Tôi lớn lên đã thấy dừa trước ngõ
Dừa ru tôi giấc ngủ tuổi thơ
Cứ mỗi chiều nghe dừa reo trước gió
Tôi hỏi nội tôi: Dừa có tự bao giờ?
Nội nói lúc nội còn con gái
Đã thấy bóng dừa mát rượi trước sân....