@

Có thể nơi chân trời xa xôi ấy – Phút trải lòng ta tìm đến với nhau

Thứ Ba, 15 tháng 10, 2013

Em vẫn từng đợi anh....


 Thỉnh thoảng bỗng trở nên nghiêm túc hay trầm mặc ,thỉnh thoảng cười rổn rảng như cái thùng rỗng , thỉnh thoảng không viết được cái gì dù là vớ vẩn,thỉnh thoảng cũng tự thấy mình bất bình thường mà thiên hạ gọi là  đồ dở hơi ,HN vào thu  tiết trời thu  cực đẹp ,cực quyến rũ,nắng cứ vàng rực rỡ mà không nóng ,gió cứ lồng lộng hun hút bờ vai  cho  bao thi nhân xói lòng ứa ra  những câu thơ lãng mạn nhất ,tha thiết nhất, cho ai tưởng khô khan lạnh lùng hôm nay cũng  bỗng có  giấc  mơ hão huyền ,huyễn hoặc tâm hồn mình  thành nhà thơ ,thành họa sĩ, hay thành bố khỉ cũng chẳng biết nữa…
   Ấy vậy mà trong lòng thì rắn ráo,các cảm giác muốn viết mất tích con chim chích, mấy lần mở máy ra lại đóng vào ,cái màn hình không còn lôi cuốn và bàn tay khoái lướt trên phím bỗng dưng cứng  đờ,không phải là không cảm xúc, không phải là không chất chứa ,không phải là không muốn được ngụm lặn trong suy nghĩ của chính mình vậy mà không thể ……sao vậy ta.
    Ngó nghiêng sang nhà láng giềng láng tỏi  rồi lặng về như tên trộm mà lại chẳng chôm được chút xíu cái  hứng viết của hàng xóm dù chỉ là cái com ngắn ngắn ngủi ngủi  để lại  cho những người mà thấy yêu quí ,để cho họ biết mình vẫn quan tâm đến họ ,vẫn lặng lẽ theo dõi họ   và muốn nhắc nhở  họ cũng đừng có vội vã quên mình
    Công việc  cứ cuốn  đi,mải miết như con sóng chảy mà chạnh lòng khi  bất chợt không thấy đâu là bến bờ,mịt mùng và mung lung…nếu  có thời gian là out  ra đường để  tha thẩn, để khoắng cốc nước chẳng tha thiết đến mùi vị  để nhìn ngắm đường phố ,người qua người lại , để  bước những bước chân vô định ,hư vô …để  thấy lòng bình được yên,nhẹ nhàng  chút ít
    Sao dạo này  người ta thích trồng hoa sữa thế ,theo tiêu chuẩn thì phải cách  5 hay 6 gốc cây thì mới được trồng 1 cây hoa sữa thì phải , thế mà chẳng hiểu sao có những phố cây nối cây, hàng nối hàng ,nếu mà hoa  nở cùng một lúc thì thôi rồi,cứ gọi là đừng có  bức  bối …..
   Trời càng lạnh càng tối thì  càng tỏa hương ngào ngạt  ,cười cho người  bạn Đà Nẵng thắc mắc, đâu chỉ mỗi HN có hoa sữa , sao cái mùi nó oi nồng , hắc đến đau đầu nhức óc  mà người HN cứ ca ngợi cứ say mê đến thế,ờ phải là HN những ngày  heo may như thế này ,là gió, là xiu xíu  lạnh,là hoa sữa nở bung từng chùm trắng xanh làm cho đất trời cứ ngọt ngào,cuồng điên ,ngây dại ….. chẳng hiểu vì HN đẹp hay mùi hoa sữa khó quên mà người HN cứ thổi  tình yêu mình vào nó ,làm ai nhớ ai thêm da diết,làm người ta có cảm giác thèm cái nắm tay dịu dàng ,cái ôm thật chặt,thèm được ngả vào nhau….
    Đã đi ,không gọi là  nhiều nhưng  kiểm điểm lại thì từ khi 5 tuổi  chưa năm nào là không đi xa HN  , miền đất nào cho  cảm giác  mới , những tìm tòi lạ lẫm,để lại những  trải nghiệm  khó quên  vậy mà mỗi lần đi  lại cảm thấy nhớ đến  HN hơn , yêu  HN  hơn ,đơn giản như lúc này đang ở HN mà vẫn  thấy khát,thấy cháy, muốn hít thật sâu vào trong phổi ,nuốt tan trong cuống họng ,muốn loang ra….thế mà chỉ làm  được mỗi việc là … thở dài
     Có thể  có chút cảm giác đơn côi ,hoang vắng nhưng vẫn thích là vậy, một mình thế này để lan man với những mảnh vụn suy nghĩ ,với những nỗi  nhớ  rất vu vơ,rất  bâng quơ
        “ Hoa sữa vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm ,có lẽ nào anh lại quên em 
……”
 Bên kia là cổng chợ Đồng Xuân nhộn nhịp 
,bên này là quán chè  chén có kèm tiếng chim hót dưới vòm cây xanh 


Lễ bế giảng năm học cuối cùng PTTH - tôi 16 tuổi 

Thứ Hai, 2 tháng 9, 2013

Hà Nội sang thu

Thu còn ngái ngủ trên đám lá  tường vi
Mưa  thôi  bay để gọi trời hửng nắng
Lá có vàng nhưng bầu trời xanh thẳm
Đơn côi  cánh diều với nỗi nhớ chênh chao

Thu lại đến ôi  mùa thu mênh mang
Có  chim hót  véo von bên khung cửa
Có cô bé nhà bên mắt  xoe  tròn rạng rỡ
Cười một mình nghĩ đến giấc mơ qua

Thu về rồi em có thấy không em
Có cốm vòng thơm trên tay cọng nắng
Có cánh sen tàn ướp chè đêm mê mải
Có  cánh lộc vừng   thả đỏ  cả góc sân

Anh  nhờ  gió  gọi  em  trong heo may
Liệu đủ lay động nơi hai mùa mưa nắng
Hoa sữa lại nồng nàn và hoàng lan thầm lặng
Nhẹ  nhắc đến  em  trong nỗi nhớ hao gầy
Hà Nội ,thu sang….



 
Chào mừng ngày Quốc Khánh



  Địa danh lịch sử : Nhà khách Chính phủ





 Nơi  này  cách đây 30 năm hai anh em tôi có những chiều mải mê tìm dế 
và say sưa ngắm cái cánh cửa quay tự động của khách sạn Metropole HN

 xế cổ , một  thoáng HN  xưa


  Con phố yên bình trong ngày lễ 



 Thưởng thức trước  màn múa trống chuẩn bị cho chương trình chào mừng tối nay




 Nơi cuối cùng dừng chân là đây ,con phố của tuổi thơ tôi


 rút ví trả cho những giây phút được sống chậm 

Chủ Nhật, 25 tháng 8, 2013

Mưa rừng


      Trời lúc mưa lúc nắng ,ở nhà  thì đương nhiên  dễ chịu còn nếu đi đâu đó thì không hay chút nào .Nhưng nếu  không tận dụng mấy ngày nghỉ hè còn sót lại chắc phải đến tận cuối năm  cả nhóm mới có thể tụ tập được ,vậy là mạo hiểm một tí cho có không khí, cả nhóm vẫn quyết tâm lên đường .
Đi trong mưa có nghĩa  là bạn vô cùng vất vả ,bạn phải cẩn thận không để  ướt người và ướt cả tư trang nữa,nhất là mấy đồ điện tử,sơ sểnh gặp nước là chỉ có đứt
Bây giờ khi về mới thấy thú vị đến mấy cũng không nên mạo hiểm vào rừng leo núi khi trời mưa,không có một ai giúp bạn khi có sự cố ( vì họ không hâm hâm, điên điên  như bạn để vào rừng trong thời tiết này) quang cảnh trong tầm view của bạn sẽ bị hạn chế ,mây và mưa giăng mắc muôn nơi ,hoa quả cây trái  sũng nước  làm chính bạn cũng không hào phóng để đưa tay ve vuốt tới dù nó có ra sức quyến rũ bạn đến mấy ,mối nguy hiểm luôn rình rập :nước suối lên to ,chảy xiết mạnh,bạn sẽ cực khó để kiếm chỗ khô ráo  ngồi nghỉ ngơi,đường trơn ,leo lên thì khó mà leo xuống thì cứ  vồ ếch là chuyện thường  và kinh khủng nhất đối với phụ nữ,cực chuối luôn ,đó là vắt,mưa xuống là vắt nhiều vô kể ,quăng mình ,áp sát ,bám chặt và hút máu 1 cách êm ái để bạn không thể nhận ra cho tới khi bụng nó no tròn còn da bạn thì chảy máu không dứt ,đi rừng trời mưa  bạn chỉ nhận được một thứ giống như chơi game hay chơi trò nguy hiểm đó chính là  cảm giác mạnh…

Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013

17/8

  



Hết cơn bão số 5 ,bão số 6 lại nghe đón rơi rớt bão 7 ,tuần nào cũng nghe bão ,gần như cả tháng nay  ngày nào cũng sụt sùi  ,người ta nói năm nay  mưa ngâu về sớm , mỗi năm Ngưu Lang Chức Nữ được gặp nhau một lần,họ nói chuyện gì nhỉ , đàm đạo lại mấy chuyện tình yêu xưa cũ, cười nói vài câu cho phải đạo phép tắc,hay kiểm tra cầu ô thước có  cần bảo trì hay đại tu …..

Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2013

Vĩnh Nghiêm

Trong cuộc đời người ta có 10 phần thì chuyện không hài lòng trong đời có tới 7 đến 8 phần ,có người lại sui sẻo tới 9 phần , phần hài lòng chỉ là 1 hay 2 ...vậy  là phải biết chấp nhận ,hiểu ra ta sẽ sống chung tới 7 hay 9 phần không hài lòng đó  một cách yên bình 
Hôm nay tự dưng thấy mình cần phải giác ngộ: mà   giác ngộ được thì tại gia cũng như xuất gia




Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013

Hò hẹn



Biết  em đừng vờ hờ hững với anh
Thì  anh chắc  xốn xang thêm tí nữa
Góc quán mùa hè  trong cơn mưa bất chợt
Ta ngượng ngùng , mắt bối rối nhìn nhau

Giá cơn mưa cũng  đừng vội  tan mau
Níu kéo chân ai dùng dằng thêm chút nữa
Bao yêu  thương của bao ngày  xa  nhớ
Ta  mang đi lại gói gém  mang về 

Thứ Hai, 15 tháng 7, 2013

Mưa vẫn mưa bay

   

Mới sáng thứ hai đầu tuần,trời âm âm ,u u ,xám xám, xịt xịt ,lộp độp rồi ào ào ,thế là cái  cố gắng cổ vũ tinh thần phấn khích cho ngày đầu tuần bị cơn mưa ụp xuống , rũ ra ,ướt nhẹm ,cho dù cố gắng  hít 1 hơi thở thật sâu để đón chào ngày mới và lên dây cót cho ngày  làm việc nghiêm sờ túc chỉ kịp chạy roẹt qua như tia chớp rồi tắt lịm trong bầu trời u ám  :ở nhà thôi,ở nhà cho lành ...cái tôi lười nhác , ngại ngần  nó chiến thắng hoành tá tràng bản thân như thế đó
 Ở nhà : đồng nghĩa với việc con kiến leo cành đa ,hết đi ra rồi lại đi vào ,đồng nghĩa với việc lại đeo hàm osin nhưng mà hôm nay thì osin cũng thất nghiệp vì chẳng có ai quấy quả,vớ cuốn truyện mua từ đầu tháng để  nâng cấp cho cái đầu 1 tí thế là êm êm buổi sáng ,buổi chiều lướt face cho bớt tự kỷ tí ,nghe bà kon chào nhau ,chúc nhau 1 ngày mới ,tuần mới tốt lành lại thấy vui vui lạ ,lại hăm hở ,lại muốn viết ,mà viết cái gì đây,đầu óc rỗng tuếch ,rỗng toác ,nhỡ viết ra những ỹ nghĩ  kì cục chẳng dưng cho các bạn sang nhà mình đọc xong  bỗng xây xẩm rồi lăn quay ra à,mà mình sợ  mọi người khiếu kiện lắm á
“Bây giờ thì phải viết sao
Bây giờ thì phải viết sao bây giờ
Làm sao để viết bây giờ
Làm sao ta viết bây giờ viết  sao….”
Copy lại cái “Tình cũ không rủ tự đến ” thủa còn viết ở  yahoo cho nó mấu,gợi gợi lại tí tình cảm cho nó sung,xin mai trời đừng sụt sùi  mưa nữa nhá, nhá.


TÌNH CŨ

Nàng nguyền rủa cho cái  phút  nổi cơn loãng mạn của mình .tại sao hôm nay trời trong thế ,xanh thế ,mát thế để nàng cứ  thả hồn ra khỏi văn phòng và   bứt rứt không yên ,để nàng không kìm chế được đôi chân của mình lao ra khỏi văn phòng  trước những con mắt ngơ ngác của những đồng nghiệp  đang cần mẫn lạch cạch gõ máy tính .